View previous topic View next topic Go down  Message [Page 1 of 1]

Hue Bat

avatar
Moderator
Moderator

Gặp các vong linh ở nhà tù Sơn La


Năm đó, Hạnh Như (HN) đi dạy một lớp Thạc sĩ ở Đại học Tây Bắc. HN có dạy thiền cho một số người quen nên một số bạn lúc rảnh rỗi thích đi với HN để cùng tập luyện. Lần đó có Hồng (Tên đã đổi) đi cùng HN. Lên đến khách sạn, Hồng kêu mệt và đau đầu, người thấy nôn nao. Đường đi đèo dốc quanh co nên mệt cũng là điều bình thường. Nghĩ vậy nên HN bảo Hồng nằm nghỉ còn HN ngồi thiền một lúc. Vừa ngồi nhắm mắt, HN nhìn thấy một người trai trẻ rất khôi ngô, mặc bộ com lê trắng rất đẹp, phía trong có áo gi lê màu sẫm hơn một chút. (Kiểu mặc giống như bố của HN thường mặc!). HN chợt nghĩ trong đầu: “Sao Sơn thần Thổ địa ở đây đẹp trai và ăn mặc lịch lãm thế?!” Smile . HN nhìn thấy người đó rất to lớn choán gần hết trần nhà nên mới nghĩ đến các Thần linh. Sau khi thiền xong, HN kể chuyện đó với Hồng thì Hồng kêu to, giọng rất ngạc nhiên: “Ông ngoại em đấy chị ạ. Ông em bị tù ở nhà tù Sơn La năm ông em 22-23 tuổi. Đi đường em vô duyên thế không hề nghĩ đến ông nhưng chị nói thì em nhìn thấy ông em ngay. Em cũng hết đau đầu rồi chị ạ. Đúng là ông em báo cho biết có ông đi theo mà em không để ý...”.
Hôm đầu dạy học, mọi việc rất bình thường.

Chiều hôm đó hai chị em thuê xe tắc xi đi lên thăm nhà tù Sơn La và thắp hương cho các cụ lão thành cách mạng đã hi sinh trong nhà tù, trong đó có ông ngoại của Hồng. Hôm sau vào lớp, vừa học được khoảng 30 phút thì trong lớp có Thắm (Tên đã đổi)- trẻ trung, xinh đẹp nhất lớp- cứ quay như lên đồng. HN cố tình lờ đi để dạy học bình thường nhưng không được vì Thắm lắc rất mạnh và cả lớp đều sợ. Biết có vong nhập vào Thắm nên HN hỏi giọng rất nghiêm: “Ai đấy? Sao đang giờ học mà vào quấy phá như vậy?”. Vong không trả lời. HN chợt nhớ đến nhà tù Sơn La nên hỏi lại: “Cụ ở nhà tù ra phải không?”. Vong (qua người Thắm) gật đầu xác nhận. “Cụ là cụ Lý (Tên đã đổi) phải không?”. Vong gật đầu. HN hỏi tiếp: “Cụ cần gặp tôi có việc gì?”. Bây giờ Cụ mới cười và nói chuyện liên tục. Cụ bảo: “Tôi đi theo cô giáo từ hai hôm nay. Cháu Thắm lai cô, tôi đi theo hai cô trò nghe hết chuyện.(Lộ bí mật rồi  :-O ). Tôi xếp hàng mãi. Ngoài kia nhiều người xếp hàng muốn vào gặp cô lắm (Chết cha. Làm sao trốn được bây giờ?  Sad( ). Tôi được ưu tiên nên vào trước”. HN cười hỏi lại: “Vì Cụ là lão thành cách mạng phải không?”. Cụ gật đầu rồi nói tiếp: “ Tôi muốn nhờ cô giáo chút việc. Hôm qua cô lên chỗ chúng tôi, cô đã biết rồi đấy. Tôi là người có tên khắc trên phiến đá ở phía gần cổng mà hôm qua cô có đặt một nén hương lên đấy. (Mặt Cụ buồn hẳn đi). Đó là chỗ tôi bị thực dân Pháp chặt đầu và bêu đầu. Hồi đó ai đi qua cũng phải chỉ vào đầu tôi đang bị phơi nắng và lêu lêu. Nếu ai không làm vậy sẽ bị đánh rất đau hoặc bị giết. Lúc đó tôi mới ngoài 20 tuổi, tôi trốn tù nhưng bị chúng nó bắt lại và chặt đầu. Trước đây chỗ tôi bị chặt đầu có một bát hương và chúng tôi thường sinh hoạt chi bộ ở đó (Các cụ còn nghiêm chỉnh hơn cả con cháu  Wink ). Vừa rồi các cô chú coi nhà tù không hiểu sao lại bỏ bát hương đi. Tôi nhờ cô xin lại cho tôi bát hương được không?”. Tưởng mọi việc đơn giản nên HN gật đầu đồng ý. Cụ quay lại nói với cả lớp giọng rất tha thiết: “Các cháu là giáo viên các trường đại học, cao đẳng phải không? Thỉnh thoảng thầy cô giáo dẫn các em sinh viên lên thăm các cụ với nhé. Các cụ không thiếu gì cả, không phải mua quà gì cả. Các cụ chỉ thiếu tình cảm thôi. Các cháu lên cho các cụ vui nhé”. Rồi Cụ nói rất to: “ Chúng tôi đi chiến đấu hi sinh, không tiếc gì xương máu. Bây giờ chỉ mong muốn một điều: Các cháu đừng bao giờ quên mình là người Việt Nam”. Cụ nói làm cả lớp rất ngỡ ngàng (Vì tất cả đều qua người Thắm và hầu hết các em chưa gặp người âm bao giờ nên không tin có một thế giới khác). Cụ ra khỏi người Thắm sau khi HN hứa buổi chiều học xong cả lớp sẽ lên thắp hương cho các cụ.

Chiều hôm đó, sau khi học xong cả lớp và cả một số giáo viên nghe kể chuyện cùng lên thăm nhà tù Sơn La. Lớp có mua thuốc lá Vinataba thắp hương cho các cụ. Cụ Lý cứ xuýt xoa với HN: “Cô giáo mua thuốc lá gì mà thơm thế?!. Ngày xưa chúng tôi chỉ có thuốc lào để hút thôi. Thuốc lá thơm này chỉ có những nhà tư sản giàu có mới được hút cô giáo ạ”. HN chia sẻ với Cụ đây là loại thuốc thông dụng hiện nay, ai cũng có thể mua được. Cụ tỏ ra rất thích thú với thuốc lá thơm và khen cô giáo chu đáo. Sau đó HN vào gặp một chị phụ trách nhà tù và đề đạt nguyện vọng của Cụ sáng nay. Chị hỏi: “Cụ Lý là người nhà cô giáo à?”. HN bảo không phải. Chị trả lời rất thản nhiên: “Cô giáo không phải là người duy nhất nói đến điều này. Chúng tôi đã nhận được thông tin từ 39 người trước đó rồi . Để hôm nào Tỉnh ủy họp, chúng tôi sẽ tiếp tục đề đạt ý kiến của cô giáo!?”. Sau đó HN ra an ủi với các cụ rằng có bát hương cũng được, không có bát hương cũng chẳng làm sao cả vì các cụ vẫn sinh hoạt rất vui vẻ mà.
Hơn một năm sau, HN có dịp về lại Đại học Tây Bắc và cùng một số bạn trong lớp đó lên thắp hương cho các cụ. Các cụ rất buồn vì không có bát hương nhưng HN “lực bất tòng tâm” không làm được điều gì nữa. Cũng chạnh lòng thấy buồn...Lần này HN đi cùng với một số thầy cô trong khoa lên tổ chức bảo vệ luận văn Thạc sĩ cho lớp đó. Đoàn đi thành 3 xe ô tô. Xong việc, 2 ô tô trong đó có xe HN đi lên nhà tù Sơn La thắp hương tạm biệt các cụ, còn 1 xe đi thăm đập thủy điện Sơn La. Sau đó cả 3 xe cùng ăn cơm một chỗ rồi cùng về. Hai xe đi đến chỗ nghỉ đã hẹn nhau từ trước mà chờ mãi không thấy xe thứ 3 đâu (Xe không đi lên nhà tù thắp hương). Gần một tiếng sau mới thấy xe thứ 3 xuất hiện. Cô giáo trẻ lái chiếc xe đó kể lại: “Em đi theo sát hai xe. Nhưng đến một chỗ rẽ không nhìn thấy hai xe đi trước nữa nên em rẽ vào một đường. Được một lúc thấy đường rất dốc, xe về số 1 mà lên vẫn rất ì ạch. Lên gần đỉnh dốc thì người lái chính mới tỉnh dậy (Vì say rượu buồn ngủ quá) và nhận ra bị lạc đường phải quay lại”. Một cô giáo khác ngồi xe đó kể: “Em cứ thấy xe lên dốc rất khó khăn cũng hơi lo lo. Đến lúc đi qua một nghĩa trang, em thấy ớn lạnh nên niệm Nam Mô Quán Thế Âm Bồ Tát và chợt nghĩ đến việc bọn em đi chơi, không lên nhà tù thắp hương. Không thể không tin vào tâm linh được cô ạ...”. Sau khi gặp nhau, nghỉ ngơi một lát, cả 3 xe cùng đi thì xe thứ 3 nổ tung lốp, phải dùng lốp dự phòng để đi một cách chậm chạp về Hà Nội. Sau đó phải thay lốp mới hết hơn hai triệu đồng... Các cụ rất linh thiêng, hầu hết trong đoàn đi hôm đó ai cũng đều nghĩ vậy.

Khi viết lại những dòng nay, HN vẫn tiếc giá mình biết đến pháp tu Mật Tông Thiên Đình sớm hơn thì đã có thể điểm Đạo giúp cho hương linh của các chiến sĩ đã hi sinh vì Tổ quốc đang vất vưởng gần một trăm năm nay được tu tập với pháp quý để siêu thoát...


Hạnh Như

View user profile

View previous topic View next topic Back to top  Message [Page 1 of 1]

Permissions in this forum:
You cannot reply to topics in this forum