View previous topic View next topic Go down  Message [Page 1 of 1]

1
Mất gia trì lực!
on 29/2/2016, 19:23

Hue Bat

avatar
Moderator
Moderator

Mất gia trì lực!


Chào các bạn đạo, các huynh đệ tỷ muội.
Không biết các huynh đệ tỷ muội thì sao chứ Tt rất vui mỗi khi vào vutruhuyenbi học đạo. Tuy là Tt có duyên may mắn gặp thầy ở ngoài đời nhưng chỉ nghe rồi ráng mà nhớ, do Tt thì không có thông minh sáng dạ gì cho lắm nên quên nhiều hơn là nhớ  Sad , còn phần ấn chứng siêu hình thì chỉ biết có phần của mình chứ không được phong phú như trên diễn đàn, đối với Tt diễn đàn vutruhuyenbi nầy là một kho tàng trí tuệ vô giá.

Tt xin được mạn phép kể thêm về ân phước từ Thánh thần và Thầy tổ mà gia đình Ttan được nhận. Lần này là về đứa con trai thứ 3, kêu nó là thằng Ba cho gọn.

Hồi sanh nó ra thì nó ốm yếu bịnh hoạn đủ thứ, toàn thân của nó, tay chân và mặt mày đều bị ghẻ lỡ nhìn thấy thảm lắm, ban đêm thì nó suyễn kéo đờn cò suốt đêm rất là tội nghiệp. Nhỏ xíu mà nó cũng uống tới 7, 8 thang thuốc bắc đắng ngét rồi mới qua Tây y. Bác sĩ về da sau khi khám cho nó thì nói là trong trời đất nầy có cái loại bịnh gì về da là thằng nhỏ này đều có. Từ đó là cứ mỗi tuần là phải mang nó tới bác sĩ để tiêm thuốc dị ứng trong suốt mấy năm liền. Ttan điểm đạo cho nó lúc nó lên 8 tuổi và dạy cho nó trì thần chú, mong chư vị độ trì cho nó chứ Ttan biết nghiệp nó nặng không thua gì nghiệp của Ttan! Từ từ bác sĩ cũng trị được cho nó hết ghẻ, và căn bịnh suyễn khổ sở của nó cũng tự nhiên mà hết, nó lại là đứa đẹp trai nhất nhà, nhưng có cái tánh ngang bướng trong nhà không ai chịu nổi, có lẽ vì nó học giỏi nên cái gì nó cũng tự cho là nó đúng.

Năm nó lên 20 tuổi thì nó bỗng nhiên bị chứng bịnh nhức đầu, nhức tới chịu không nổi, phải uống những thuốc có morphin, có khi đang lái xe phải ngừng lại tắp vô lề chờ cho qua cơn. Bác sĩ nói căn bịnh của nó rất nguy hiểm có thể bị stroke (tai biến mạch máu não) bất cứ lúc nào và khuyên nó không được lái xe đi đâu xa, không được suy nghĩ nhiều và cho nó thuốc chỉ uống để cầm đau chứ không thể trị được.

Mỗi cuối tuần gia đình Tt đều tụ họp lại để lễ Phật bằng gia trì lực. Đến khi thằng Ba ra lễ thì thần lực chuyển nó tới vách tường bên hông bàn thờ, và nó cứ đứng ở đó. Ttan thấy quá 15 phút rồi mà nó không nhúc nhích thì nói với nó: thôi được rồi con trở ra đi, đứng hoài ở đó làm gì? Thì nghe nó khóc và nói là nó không nhúc nhích được. Ttan và vợ phải ra bàn thờ cầu xin với Chư vị một hồi thì nó được thả ra.

Những buổi lễ Phật tiếp theo thằng Ba không ra lễ như mọi người, mới đầu Tt tưởng là nó sợ bị phạt như lần trước nên không dám ra bàn thờ nên Ttan để nó yên, không hỏi nó. Sau 3 tuần lễ nó vẫn không ra lễ Phật thì Ttan hỏi nó tại sao con không ra lễ Phật? Nó mới nói là con không có thần lực nữa.
Chuyện lớn rồi. Như vậy có nghĩa là chư vị không theo độ thằng Ba nữa! Cả nhà tất cả đều ra bàn thờ cầu nguyện và hồi hướng cho nó, cầu mong chư vị tiếp tục độ cho thằng Ba, đừng để nó lâm cảnh tự sanh tự diệt, xin chư vị cứu nó khỏi căn bịnh nguy hiểm nó đang mang. Sau đó chư vị tá khẩu qua vợ của Tt và cho biết nếu như thằng Ba muốn vị độ của nó trở lại thì bản thân nó phải hành trì ngày đêm, nó chỉ có đi học, không được đi chơi, đi đâu thì cũng phải xin phép bố mẹ, ngoài ra mỗi ngày phải làm đủ 10 công việc trong nhà.

Thằng Ba nghe lời, trì niệm thường xuyên, làm đủ 10 công việc (rửa chén, hút bụi, dọn bàn v.v.) và nó không bị nhức đầu nữa, nhưng có lần nó đi đến nhà bạn chơi thì nó lại bị nhức đầu phải ở trong phòng, ngay cả lần nó đi chơi với anh em trong nhà, nó cũng bị nhức đầu không ăn uống được gì nên phải chở nó về nhà. Từ đó nó không dám đi đâu hết mà ở nhà trì thần chú.

Khoảng 6 tháng sau, trong buổi lễ Phật, thằng Ba ra bàn thờ chắp tay lên và lần này nó nhận được gia trì lực chuyển cho nó lễ Phật khiến cho nó và cả nhà mừng rỡ. Ttan như trút được một gánh nặng trong lòng. Từ đó nó được bình an học và ra trường, năm nay nó 26 tuổi, tánh nó đằm và đi đâu nó cũng xin phép đàng hoàng và chịu nghe lời của Ttan. Đây là ân phước lớn lao cho người cha như Ttan, tuy sanh con nhưng không thể dạy được con mình, và bịnh hoạn của nó mình cũng không thể gánh.

Tất cả đều nhờ bàn tay của Thánh thần nâng đỡ mà Ttan thì vẫn chưa có thể làm được gì nhiều để thể hiện lòng biết ơn của Ttan đối với đạo và đối với Tổ, Thầy. Chỉ mong được nói lên những thọ nhận trong đạo để các bạn đạo hiểu được giá trị lớn lao khi một người được điểm đạo.

Lần sau có dịp Ttan sẽ kể tiếp những ân phước khác.
Nay kính,
T.Tan

View user profile

View previous topic View next topic Back to top  Message [Page 1 of 1]

Permissions in this forum:
You cannot reply to topics in this forum