View previous topic View next topic Go down  Message [Page 1 of 1]

1
Đạo là tùy duyên
on 1/3/2016, 23:09

Hue Bat

avatar
Moderator
Moderator
Minh Thiên wrote:Và đây chính là việc con kêu cầu lên tổ thầy, danh dự con là việc nhỏ mà làm đạo là việc lớn, trời có lúc nắng lúc mưa, việc của con cũng thế, nếu việc này của con hoàn thành tức là có thêm 100 người biết đến pháp môn Mật tông Thầy già, từ chỗ đó sẽ phát sinh thêm, hoặc là bây giờ con từ chối hoặc là con chấp nhận cuộc đấu này, con kính xin tổ thầy cho con biết làm thế nào con nắm chắc phần thắng để nhân đó truyền đạo đến cho mọi người. (Xem thêm: Một cuộc đấu phép)


HV Trả lời MT:

Đạo là vô tranh nên phải để tùy duyên, không cần phải thuyết phục ai theo Đạo. Nếu là có duyên với đạo thì khi được nghe giới thiệu sơ qua về đạo là sẽ phát tâm cầu đạo ngay, bằng không thì là ‘vô duyên’ với đạo. Lại nữa, con người cần đến trời Phật thánh thần chứ trời Phật thánh thần không cần ai, dù là 100 người, 1000 người, hay một dân tộc thì cũng không có gì quan trọng, trời Phật thánh thần cũng chỉ độ cho những người biết thờ Trời Phật và có tâm cầu đạo mà thôi. Con người phải có phước duyên mới được biết đến Đạo của Trời.

Một người như ông thầy D. là người có tâm chấp ngã, chấp pháp (MT hãy đọc lại bài Thà là người vô thần....), là người tự cho mình là giỏi, là chánh còn ai khác đều là dở và đều là tà! đó là cái tâm chật hẹp không biết đạo, cái tâm còn ham tranh giành trúng sai, hơn thua, và người có tâm như vậy thì là một người tầm thường chứ không phải là người đạo cao đức trọng. Ông cũng là người còn chưa thông được lý đạo, chưa hiểu nội dung của đạo là gì nên trong nhà của ông mới chứa toàn là những hình thức (chủng tử tự Phạn cổ...) để mang nó ra khoe (?), ông không hề biết chuyện các thiền sư mang những kinh sách ra đốt vì đã liễu đạt được nội dung trong kinh sách, cũng như người đã tốt nghiệp ra trường thì không còn mê vào hay ôm khư khư chồng sách cũ kỷ nữa. Và ông cũng già tới vậy rồi, lẽ ra ông phải từng trãi việc đời, phải là người lịch lãm, hiền hòa từ tốn, đằng này ông vẫn còn mang cái tinh thần ham đấu võ đài, mà lại còn đòi đấu với con nít (MT), một cách hung hăng tới mắt lộ hung quang... giống như con ngựa đã già mà còn háu đá thật không phải là tác phong của một người có đạo hạnh.

Lịch sử đã chứng minh: chiến tranh tôn giáo là do những người tu chấp ngã, chấp pháp xem mọi người khác tông phái mình là tà đạo rồi đâm chém nhau. Làm như vậy tức là đã đi ngược với quy luật của trời đất. Kinh Phật có nói: "người chấp ngã, chấp pháp là người chưa hiểu đạo, chưa có chứng đắc được gì hết".
Đối với người có tâm chấp như vậy thì dù có được trao cho pháp quý cũng sẽ không đi đến đâu. Và một khi ông thầy đã là người như vậy thì trò cũng sẽ không khá hơn. Nếu MT nhận lời tỷ thí đấu phép với ông, dù cho MT có thắng được ông ta thì chỉ gây cho ông oán hận MT vì một người không biết lẽ phải khi thua ai sẽ bị tự ái chứ không chịu phục.
MT cũng phải tùy duyên mà truyền đạo, gặp người nào tự cho mình là giỏi thì hãy bỏ qua, vì phải hiểu Đạo là vô tranh và là tùy duyên, tâm thức của ai tới đâu thì tùy thuận theo đó chứ không cần phải thuyết phục vô ích. Người hiểu đạo thì không lên võ đài so găng, thách đấu với môn phái khác. MT có Khổ công thuyết phục cũng chỉ khiến ông ta hiểu lầm là ông ta cao siêu, hay là ĐẠO cần đến ông thì không nên. Hãy để ông đi con đường chấp pháp chấp ngã của ông cho đến khi nào ông vượt qua được cái tâm đó.

View user profile

View previous topic View next topic Back to top  Message [Page 1 of 1]

Permissions in this forum:
You cannot reply to topics in this forum