View previous topic View next topic Go down  Message [Page 1 of 1]

totaro

avatar
Moderator
Moderator
Tất cả các tôn giáo tuy khác nhau về danh xưng nhưng tựu chung đều thờ phượng một đấng Tối cao, là đấng Tạo hóa hay Nguyên lý sáng tạo vũ trụ. Đức Đại nhật Như Lai của Mật tông cũng chính là đức Thượng Đế của Thiên chúa giáo, hay Brahma của Ấn Độ giáo, ông Trời của người Việt, Ngọc Hoàng Thượng Đế của Trung Hoa, Jehovah của Do Thái giáo, Allah của Hồi giáo. Tất cả tôn giáo đều tin trên là Thượng Đế dưới là các đẳng cấp thần linh.

Mười phương chư Phật, chư đại Bồ tát của Phật giáo Đại thừa là Thần linh các cấp lớn, nhỏ của các tôn giáo cổ Ai Cập, Hy Lạp. Phổ biến nhất trong đạo Phật là Quan Thế Âm Bồ tát, Đức Phật Dược Sư, Đức Phật A Di Đà. Các đại thần linh, chư Phật, chư Bồ tát cũng là các Thánh Thần trong Mật tông, và là Chúa thánh thần, hay Thánh linh, Thiên sứ hay Thiên thần của Thiên Chúa giáo.

Các tu sĩ Tiểu thừa Phật giáo ở ViệtNam, Thailan, Miến Điện, Lào, Campuchia mặc dù bề ngoài tỏ ra dị biệt khi bác bỏ Thượng Đế và thần linh hay chủ trương Bồ tát, thần linh không giúp gì được cho con người, nhưng bên trong họ đều chịu ảnh hưởng của Bàlamôn giáo (đạo thờ Thượng Đế và thần linh) và hầu như Tu sĩ nhà Phật nào cũng cầu nguyện với các đấng thần linh qua hình thức bùa phép, thần chú để trừ tà, hay cầu cho những việc làm ăn, những tranh giành lợi lạc và cũng để phục vụ cho lợi danh của bản thân mình. Thí dụ như chuyện Chimdada và các ông Lục chùa Miên, bề ngoài là thờ Phật Thích Ca, đến khi có nạn tai thì cầu đủ danh hiệu quỷ thần, để xin giúp đỡ.

Tất cả tôn giáo đều tu hành với cùng một nội dung: đó là cầu nguyện với Thượng Đế và thần linh để được sự hộ trì cho đời này và đời sau.
Theo Đại thừa Phật giáo, muốn thành đạo thì phải hành lục độ Ba la mật (bố thí, trì giới, nhẫn nhục, tinh tấn, thiền định, trí tuệ), cũng đồng nghĩa với việc thực hành Tam công của đạo Cao Đài là công phu, công quả, công trình. Phần công phu là cầu nguyện, niệm Phật hay thiền định theo một phương pháp nào đó (miễn là không phải dụng công luyện khí quá sức), tĩnh tâm ngồi thiền cũng là một cách hành giả hướng tâm về đạo; công quả là làm việc thiện, lợi mình, lợi người; và công trình là tu tâm dưỡng tánh.

Các tôn giáo và các tông phái mặc dù đều giống nhau về nội dung, và chỉ khác nhau về hình thức ngoài của đạo, như danh xưng để phân biệt giáo phái, hay phần công phu v.v. Hình thức bên ngoài thì không có gì quan trọng, cái quan trọng chính là nội dung của đạo.
Đa số người tu vì không hiểu nội dung của đạo, không thấy được cái chung của đạo mà chỉ nhìn thấy cái khác biệt về hình thức của tông phái, ai vào đạo cũng ôm chấp vào hình thức, kiểu công phu của pháp môn mình theo, người thì chấp vào ngồi thiền nên quan trọng kiểu ngồi thiền phải thế nầy thế kia mới đúng, người khác chấp vào việc trì thần chú, nói phải trì thần chú nầy mới đúng, hay phải tu theo cuốn kinh nầy mới đúng... cứ thế mà chê bai những lối tu của người khác, hoặc cho rằng đạo có tới tám vạn bốn ngàn pháp môn.

Thật ra, từ khai thiên lập địa cho đến nay chỉ có một đạo duy nhất - Đạo của Thượng Đế và Thần linh. Hơn 8 vạn pháp môn là hình thức danh xưng, công phu khác nhau, với cùng một nội dung.

Vấn đề ở đây không phải hình thức tu hành nào là đúng nhất mà là pháp môn có linh ứng hay không, có Thượng Đế và Thần Linh chứng minh cho người tu hay không?

Buổi lễ điểm đạo nhập môn của Mật tông Thiên Đình đã cho thấy sự linh ứng. Người tu nhận tâm ấn của tông phái là được thông đạt với Thiên Đình, từ đó được học bộ môn siêu hình do các Thánh thần dạy dỗ; có được tâm ấn thì tu theo pháp môn nào cũng được linh ứng, không có tâm ấn thì tu theo pháp môn nào cũng không được linh ứng.

Ngoài ra giáo luật căn bản của các tôn giáo, giáo phái cũng phù hợp với luật pháp thế gian và luân lý xã hội, đều ngăn cấm hành vi trộm cướp, giết người và dạy lẽ công bằng giữa người và người, tôn giáo đi xa hơn là dạy con người làm điều bác ái, và tìm cầu chân, thiện, mỹ.

Như vậy tất cả các tôn giáo, các pháp môn đều đồng nhất về đức tin, giáo lý, và giáo luật, tất cả đạo giáo của thế gian đều nằm trong hệ thống giáo dục hay hệ thống công quyền của Thiên đình, và đều quy về Thượng Đế và Thần linh.
Nhưng ngày nào các tu sĩ còn ôm nặng tâm phân biệt, tu hành với tâm ngạo mạn thì ngày ấy, họ sẽ còn kích bác, đả kích lẫn nhau, ngay cả làm những việc trái đạo như là chém giết nhau để tranh giành địa vị bá chủ trong thiên hạ.
Đông Vân - VTHB

View user profile

View previous topic View next topic Back to top  Message [Page 1 of 1]

Permissions in this forum:
You cannot reply to topics in this forum